Phía sau công thức này là luật tự nhiên mà chưa một người nào có khả năng giải thích.* Nó làm thất bại các nhà khoa học của mọi thời đại. Các nhà tâm lý học đặt tên cho luật này là “tự ám thi”, nhưng rồi không nghĩ đến nó nữa.
Thứ nhất: Tôi biết mình có khả năng đạt được mục tiêu của Mục đích rõ ràng trong cuộc sống, do đó, tôi đòi hỏi mình phải hành động kiên định, liên tục hướng đến việc đạt được mục tiêu, và ngay bây giờ tôi hứa là sẽ hành động như thế.
Thứ hai: Tôi nhận thức rõ là những tư tưởng thống trị trong tâm trí cuối cùng sẽ tự tái sản xuất trong hành động cụ thể, bên ngoài, và dần dần tự chuyển hóa thành thực tại vật chất, do đó,hàng ngày tôi sẽ tập trung tư tưởng của tôi ba mươi phút để xác định con người mà tôi muốn trở thành, và nhờ thế sẽ tạo ra trong tâm trí của tôi bức tranh tinh thần rõ ràng về con người ấy.
Thứ ba: Tôi biết là qua nguyên tắc Tự ám thị bất kỳ ước muốn nào mà tôi đã kiên định nắm giữ trong tâm trí thì rốt cuộc sẽ tìm được cách diễn đạt qua một phương tiện thực tiễn nào đó để giành lại đối tượng của nó, do đó, tôi sẽ dành ra mười phút mỗi ngày để phát triển sự tự tin.
Thứ tư: Tôi viết ra mục tiêu chính rõ ràng trong cuộc sống, và tôi sẽ không ngừng cố gắng, cho đến khi phát triển được sự tự tin đủ để đạt được nó.
Thứ năm: Tôi nhận thức rất rõ rằng không có sự thịnh vượng hoặc địa vị nào tồn tại lâu dài nếu chúng không được xây dựng trên chân lý và sự công bằng, do đó, tôi sẽ không thực hiện điều gì không có khả năng giúp ích cho tất cả những ai mà nó ảnh hưởng đến. Tôi sẽ thành công bằng cách lôi kéo về mình những sức mạnh mà tôi ao ước sử dụng, và sự cộng tác của người khác. Vì tôi muốn phục vụ người khác, nên tôi sẽ khiến người khác phục vụ tôi. Tôi sẽ loại bỏ lòng căm thù, sự đố kỵ, thái độ ghen ghét, tính ích kỷ, và tính bi quan yếm thế nhờ phát triển lòng yêu mến mọi người, vì tôi biết rằng một thái độ tiêu cực với người khác có thể không bao giờ đưa tôi đến thành công. Tôi sẽ buộc người khác tin tôi, vì tôi tin họ và tin chính mình.
Tôi sẽ ký tên tôi vào công thức này, ghi nhớ nó, và mỗi ngày đọc to nó lên một lần, tin chắc rằng nó sẽ dần dần ảnh hưởng đến tư tưởng và hành động của tôi để tôi sẽ trở nên một người tự lực và thành công.
Trong một buổi diễn thuyết vào đầu năm học, Brian Dison – tổng giám đốc của Tập đoàn Coca Cola – đã nói chuyện với sinh viên về mối tương quan giữa nghề nghiệp với những trách nhiệm khác của con người.
”Bạn hãy tưởng tượng cuộc đời như một trò chơi tung hứng. Trong tay bạn có năm quả bóng mang tên là: công việc, gia đình, sức khỏe, bạn bè và tinh thần. Bạn đang tung chúng lên không trung. Bạn sẽ hiểu ngay rằng công việc là quả bóng cao su. Vì khi bạn làm rơi nó xuống đất, nó sẽ nảy lên lại. Nhưng bốn quả bóng còn lại – gia đình, sức khỏe, bạn bè và tinh thần – đều là những quả bóng bằng thủy tinh. Nếu bạn lỡ tay đánh rơi một quả nó sẽ bị trầy sướt, có tì vết, bị nứt, bị hư hỏng hoặc thậm chí bị vỡ nát mà không thể sửa chữa được. Chúng không bao giờ trở lại như cũ.
Bạn phải hiểu điều đó và cố gắng phấn đấu giữ cho được sự quân bình trong cuộc sống của bạn. Bạn làm thế nào đây?
Bạn đừng hạ thấp giá trị của mình bằng cách so sánh mình với những người khác. Đó là vì mỗi chúng ta là những con người hoàn toàn khác nhau, chúng ta là những cá nhân đặc biệt.
Bạn chớ đặt mục tiêu của bạn vào những gì mà người khác cho là quan trọng. Chỉ có bạn mới biết rõ điều gì là tốt nhất cho chính mình.
Bạn chớ nên thờ ơ với những gì gần gũi với trái tim của bạn. Bạn hãy nắm chắc lấy như thể chúng là những phần trong cuộc sống của bạn. Bởi vì nếu không có chúng, cuộc sống của bạn sẽ mất đi ý nghĩa.
Bạn chớ để cuộc sống trôi qua kẽ tay vì bạn cứ đấm mình trong quá khứ hoặc ảo tưởng về tương lai.
Chỉ bằng cách sống cuộc đời mình trong từng khoảnh khắc của nó, bạn sẽ sống trọn vẹn từng ngày của đời mình.
Bạn chớ bỏ cuộc khi bạn vẫn còn điều gì đó cho đi.
Không có gì là hoàn toàn bế tắc mà nó chỉ thật sự trở nên bế tắc khi bạn thôi không cố gắng nữa.
Bạn chớ ngại nhận rằng mình vẫn chưa hoàn thiện. Đó chính là sợi chỉ mỏng manh ràng buộc mỗi người chúng ta lại với nhau.
Bạn chớ ngại mạo hiểm. Nhờ mạo hiểm với những vận hội của đời mình mà bạn học biết cách sống dũng cảm.
Bạn chớ khóa kín lòng mình với tình yêu bằng cách nói bạn không có thời gian yêu ai.
Cách nhanh nhất để nhận được tình yêu là hãy cho đi. Cách chóng nhất để đánh mất tình yêu là níu giữ thật chặt. Còn phương thế tốt nhất để giữ được tình yêu là bạn hãy chắp cho nó đôi cánh.
Bạn chớ băng qua cuộc đời nhanh cho đến nỗi không những bạn quên mất nơi mình sống mà còn có khi quên cả bạn định đi về đâu. Bạn chớ quên nhu cầu tình cảm lớn nhất của con người là cảm thấy mình được đánh giá đúng.
Bạn chớ ngại học. Kiến thức không có trọng lượng. Nó là kho báu mà bạn có thể luôn mang theo bên mình một cách dễ dàng.
Bạn chớ phí phạm thời giờ hoặc lời nói một cách vô trách nhiệm. Cả hai điều đó một khi mất đi sẽ không khi nào bắt lại được.
Cuộc đời không phải là một đường chạy mà nó là một lộ trình mà bạn hãy thưởng thức từng chặng đường mình đi qua. Quá khứ đã là lịch sử. Tương lai là một màu nhiệm. Còn hiện tại là một món quà của cuộc sống, chính vì thế mà chúng ta gọi đó là tặng phẩm
Ngày xưa, một ông vua bảo kỵ sĩ của mình rằng nếu anh ta phi ngựa xa được chừng nào, nhà vua sẽ tặng cho anh ta phần đất đai đó. Vô cùng tự tin, kỵ sĩ nhảy lên lưng ngựa và phi nhanh như tên bắn. Anh ta muốn có phần đất đai rộng lớn. Anh ta phi, phi mãi, luôn tay thúc roi giục ngựa chạy nhanh. Đói khát, mệt mỏi, anh ta vẫn không dừng lại nghỉ ngơi. Anh ta muốn được càng nhiều đất đai càng tốt.
Khi chinh phục được một vùng đất rộng bao la thì cũng là lúc kỵ sĩ kiệt sức, ngã gục xuống. Trong phút giây cuối cùng trước khi nhắm mắt, trong đầu anh ta cứ mang mang câu hỏi: “Hà cớ gì mà mình lại phải cố gắng đến kiệt sức như thế này để lúc này xuôi tay nhắm mắt, mình cũng chỉ cần một rẻo đất nhỏ để nằm xuống?”.
Câu chuyện kỵ sĩ cũng giống như hành trình cuộc sống của chúng ta. Chúng ta tự khoác lên cho mình áp lực làm việc, cố gắng kiếm thật nhiều tiền của, quyền lực và sự ngưỡng mộ.
Chúng ta thờ ơ với sức khỏe của chính mình, bỏ bê những khoảng thời gian hiếm hoi ở bên cạnh gia đình yêu quý, không biết đến vẻ đẹp của cuộc sống hàng ngày xung quanh ta, quên đi những sở thích mà ta hằng đam mê.
Để đến một ngày, khi nhìn lại, chúng ta nhận ra rằng chúng ta thật sự đâu có cần nhiều đến thế. Nhưng chúng ta cũng không thể nào quay lại để nhặt lấy những điều quý giá đã bỏ lỡ trong đời.
Welcome to WordPress.com. After you read this, you should delete and write your own post, with a new title above. Or hit Add New on the left (of the admin dashboard) to start a fresh post.
Here are some suggestions for your first post.
- You can find new ideas for what to blog about by reading the Daily Post.
- Add PressThis to your browser. It creates a new blog post for you about any interesting page you read on the web.
- Make some changes to this page, and then hit preview on the right. You can always preview any post or edit it before you share it to the world.